CHÚNG TA KHÔNG THỂ HỐI THÚC NƯỚC THIÊN CHÚA
Victor Cancino, S.J.
Chúa nhật III Mùa Vọng
Is 35,1–6a.10; Gb 5,7–10; Mt 11,2–11

Không có con đường nào nhanh chóng và dễ dàng đối với một hành trình bắt đầu nơi sa mạc. Tuy nhiên, trong Kinh thánh, thường thì bước đi từ từ sẽ dẫn đến một mục tiêu có giá trị, và sự chậm rãi sẽ mang đến niềm vui trong tương lai. Sự khôn ngoan này của Kinh thánh nhắc nhở rằng chúng ta không thể hối thúc Nước Thiên Chúa mau đến.
Ngay từ đầu Bài đọc II của Chúa nhật II Mùa Vọng chúng ta dễ dàng nhận ra cụm từ” sa mạc nở hoa” là cách ghép từ mâu thuẫn với nhau thường gặp trong Kinh thánh.
Khi chúng ta đến gần hơn nguyên nhân của niềm hy vọng, ngôn sứ Isaia đã tiên báo sự trống rỗng bên ngoài của chúng ta sẽ tràn đầy sự sống, “Sa mạc và đất khô cằn… sẽ nở hoa tươi tốt” (Is 35,1-2).
Các thánh ký hiểu được tính khắc nghiệt nhưng cũng tiềm tàng sự phong phú trong lối nói biểu tượng ‘khô cằn’. Chẳng hạn, Tin mừng Maccô bắt đầu với biến cố Chúa Giêsu lãnh nhận phép rửa và sau đó Ngài tiếp tục chịu cám dỗ trong hoang địa (Mc 1,1-12). Xuyên suốt Tin mừng Maccô, sa mạc là nơi thử thách và cũng là nơi của sự sống. Chúa Giêsu đi vào những nơi thanh vắng để tìm sự cô tịch, để cầu nguyện, giảng dạy và hóa bánh ra nhiều nuôi sống dân chúng. Đối với Chúa, nơi thử thách và cám dỗ này trở thành một sa mạc nở hoa.
Tin mừng Matthêu dựa trên các chủ đề của Maccô, nhưng thêm một chiều kích ẩn dụ. Gioan Tẩy giả, vị ngôn sứ cao cả nhất do một người nữ sinh ra, đang ở nơi sa mạc của chính mình, một nơi giam giữ biệt lập. Vào Chúa Nhật III Mùa Vọng này, Gioan Tẩy giả từ trong tù đã sai hai môn đệ của mình đến gặp Chúa Giêsu và đặt câu hỏi: “Thầy có thật là Đấng phải đến hay chúng tôi còn phải đợi ai khác” (Mt 11,2-3)? Gioan như cảm nhận sự thiếu kiên nhẫn hoặc thậm chí tuyệt vọng trong hành trình tìm kiếm bông hoa hy vọng.
Trong câu trả lời cho Gioan, Chúa Giêsu miêu tả một thế giới tràn đầy ân sủng của Thiên Chúa giống như sa mạc sau cơn mưa: “Người mù xem thấy, kẻ què được đi, người cùi được sạch, kẻ điếc được nghe, người chết sống lại, kẻ nghèo được nghe Tin Mừng” (Mt 11,5). Bởi vì thế giới ân sủng này chưa thật sự hiện hữu, nên con người có thể có khuynh hướng hoài nghi và xem những lời của Chúa Giêsu chỉ là thực tế được tô điểm mỹ miều. Thay cho quan niệm này, thông điệp Mùa Vọng tuần này nhắc nhở chúng ta hãy xem xét nghiêm túc đối với sự chậm rãi của bất cứ điều gì có ý nghĩa.
Sự chậm rãi cho phép tầm nhìn của Chúa Giêsu đơm hoa kết trái trong lời cầu nguyện và hành động của chúng ta. Thật vậy, hình ảnh sa mạc nở hoa nơi Isaia phù hợp với sự phục hồi nhân loại nơi bài Tin mừng hôm nay. Giống như cuộc hành trình của Chúa Giêsu đưa Ngài đi qua sa mạc khô cằn, các môn đệ của Ngài ngày nay thường đi theo con đường chậm chạp qua những nơi đòi hỏi rủi ro và dễ bị tổn thương.
Theo hình ảnh của các bài đọc hôm nay, con đường này gợi lên ý tưởng chúng ta được mời gọi để phục vụ với sự trả giá rất cao ngang qua các sa mạc của chính mình. Kiểu vương quốc này, nơi sa mạc bắt đầu dần dần nở hoa, trở thành hiện thực với sự chăm sóc của Chúa Giêsu đối với những người nhỏ bé nhất. Những điều có giá trị như việc phục hồi phẩm giá của đồng loại xảy ra với việc hy sinh thời gian. Khi ý thức đúng điều này, chúng ta hãy tiếp tục hành trình qua những sa mạc mà một ngày nào đó sẽ nở hoa.
CẦU NGUYỆN
Có thời điểm nào trong cuộc sống, chúng ta cuối cùng cũng nhận ra hoa trái của sự kiên nhẫn không?
Chúng ta có sợ trải nghiệm sa mạc không?
Chúng ta đang có những câu hỏi nào hôm nay vì mất kiên nhẫn hoặc tuyệt vọng giống như Gioan Tẩy giả không?
Bài đọc: Thanhlinh.net
Nhóm Sao Biển chuyển ngữ từ America Magazine (7/12/2022)