CHÚNG TA SẼ KHÔNG BAO GIỜ LẠC XA THIÊN CHÚA, ĐẤNG LUÔN SẴN SÀNG BƯỚC VÀO CUỘC ĐỜI CHÚNG TA
Victor Cancino, S.J.
Chúa nhật I Mùa Vọng – Năm B.
Is 63,16–64,7; Tv 80, 1Cr 1,3–9; Mc 13,33–37.

Mùa Vọng là thời gian thức tỉnh tâm hồn trong đợi chờ. Đó là lúc chúng ta chú ý và tập trung bản thân hướng về mầu nhiệm Nhập thể. Khi bắt đầu chu kỳ các bài đọc năm B, Lời Chúa của Chúa nhật I Mùa Vọng nói với chúng ta về việc lạc lối và tỉnh thức. Mùa phụng vụ này thách thức chúng ta tìm ra con đường đích thực của người môn đệ, và các bài đọc Chúa nhật này gióng lên hồi chuông thức tỉnh những ai đang lầm đường trong cuộc sống mà không nhận ra khả năng can thiệp của Thiên Chúa.
Các bài đọc Chúa nhật của Mùa Vọng bắt đầu bằng trình thuật áp cuối sách Ngôn sứ Isaia. Trong đó, Isaia mạnh mẽ đưa ra lời khẩn cầu thống hối khiến cho các bài đọc nghe giống như trong Mùa Chay hơn là Mùa Vọng. Vị ngôn sứ bối rối vì lo sợ khoảng cách ngày càng lớn giữa dân Israel và Đức Chúa. “Lạy Chúa, tại sao Chúa để chúng con đi lạc xa đường Chúa?” Sau đó, ông lặp lại câu hỏi từ một góc nhìn khác, “tại sao Chúa làm cho tâm hồn chúng con trở nên chai đá, không còn biết kính sợ Chúa nữa?” (Is 63,17). Bản văn tiếp tục với giọng gay gắt hơn, “Tất cả chúng con đều đầy vết nhơ, và công nghiệp chúng con đều như chiếc áo dơ bẩn” (Is 64,5).
Tuy nhiên, những chương cuối sách Isaia không chỉ nói về sự ăn năn nhưng còn báo trước sự can thiệp dứt khoát của Thiên Chúa vào thế giới con người. Như những dòng cuối cùng trong bài đọc I cho thấy, mùa Vọng là một lời nhắc nhở liên tục về sáng kiến của Thiên Chúa trong cuộc sống của chúng ta, “Chúng con là đất sét, còn Chúa là người thợ gốm: tất cả chúng con đều do tay Chúa làm nên” (Is 64,7). Nên nhớ rằng khi gọi nhân loại là “đất sét”, ngôn sứ Isaia không ví chúng ta là thứ chất liệu thụ động. Một người thợ gốm lành nghề sẽ biết rằng ngay cả cục đất sét mềm dẻo nhất cũng không chiều theo bàn tay người thợ gốm ở một mức độ nào đó. Người thợ gốm phải hợp tác với sự “mềm dẻo” hay “cứng cỏi” của đất sét để nặn nó thành một vật hữu dụng và đẹp đẽ.
Sự lạc lối mà Isaia mô tả có thể gây mệt mỏi. Việc cộng tác với “bàn tay của người thợ gốm” cho phép chúng ta trở lại đường lối của Chúa. Đây cũng là một chủ đề của Mùa Vọng: chúng ta bước đi trong phó thác như ông Abraham, người được Thiên Chúa truyền: “Hãy rời bỏ quê hương, họ hàng và nhà cha ngươi để đi đến nơi Ta sẽ chỉ cho” (St 12,1). Mùa Vọng đưa chúng ta vào con đường hướng tới điều tuyệt vời đang diễn ra trong thế giới. Các chủ đề thiêng liêng của Mùa Vọng có thể gợi hứng cho việc đón chờ mầu nhiệm mà chúng ta đang hướng tới. Đây là hành trình của trái tim, một là sự thức tỉnh trước sự thật rằng Thiên Chúa luôn đi vào cuộc sống của chúng ta, dù cuộc sống ấy đang trật tự hay hỗn độn. Mùa Vọng nhắc nhở chúng ta Thiên Chúa vẫn vui lòng hiện diện ở giữa sự hỗn độn của cuộc sống nhân loại.
Dưới ánh sáng này, bài Tin mừng rất ý nghĩa khi bắt đầu Mùa Vọng. Đó là cuộc giáng lâm lần thứ hai của Chúa Kitô, Đấng Thánh can thiệp vào lịch sử. Đó cũng là một lời nhắc nhở hãy tỉnh thức và đến gần mầu nhiệm này một cách ý thức hơn. Chúa Giêsu nói với các môn đệ đang sửng sốt: “Hãy tỉnh thức! Kẻo khi ông (chủ) trở về thình lình, bắt gặp các con đang ngủ. Điều Ta bảo cho các con, thì Ta bảo cho tất cả mọi người là: Hãy tỉnh thức!” (Mc 13,36-37). Đoạn văn mời gọi sự canh tân và tỉnh thức trước một mầu nhiệm đang dần được vén mở. Việc theo đuổi mầu nhiệm đang dần tỏ ra này là con đường của Mùa Vọng. Mặc dù chúng ta biết đích đến nhưng chúng ta không thể nhìn thấy nó một cách rõ ràng.
Mùa Vọng mời gọi chúng ta đến gặp gỡ Thiên Chúa ở một không gian và thời gian không xác định, và chỉ cho chúng ta biết một vài chi tiết. Điều này đòi hỏi sự tin tưởng mà chúng ta thấy ở nhiều nhân vật trong Kinh thánh. Đây là con đường của Abraham, Môisen, dân Israel và Chúa Giêsu. Ngay cả khi dường như đang “lạc hướng” đối với người khác, họ vẫn đang trên hành trình hướng tới sự can thiệp của Thiên Chúa. Tin tưởng đi theo đường lối này sẽ là chủ đề bắt đầu suy niệm các bài đọc Chúa nhật II mùa Vọng.
CẦU NGUYỆN
Đâu là những khát khao trong lòng có thể lôi kéo chúng ta đến gần tinh thần của Mùa Vọng hơn?
Ngay lúc này, chúng ta nhận ra sự quan phòng của Thiên Chúa trong cuộc đời mình ở đâu?
Việc “lạc hướng” có thể giúp chúng ta bắt đầu hành trình tâm hồn như thế nào?
Bài đọc: Thanhlinh.net
Nhóm Sao Biển chuyển ngữ từ America Magazine (29/11/2023)
03/04/2026
03/04/2026
03/04/2026