CẢM NHẬN MỤC VỤ
THAM GIA CÔNG TÁC HỘI LEGIO MARIAE
Lớp Thần học 4 - khóa XIX - Đại Chủng viện Sao Biển Nha Trang
Năm dương lịch 2025 khép lại, để lại trong anh em lớp chúng tôi nhiều suy tư và thao thức mục vụ. Những trải nghiệm trong học kỳ vừa qua, đặc biệt qua việc được tham gia công tác với hội Legio Mariae tại một số giáo xứ trong Giáo phận Nha Trang, đã trở thành những dấu mốc quan trọng trên hành trình đào luyện ơn gọi. Đó không chỉ là những hoạt động mục vụ mang tính thực hành, nhưng còn là những cuộc gặp gỡ rất thật với con người hôm nay, nơi niềm tin, nỗi đau, hy vọng và những khắc khoải của phận người được đan xen cách sâu sắc.
Bước vào năm học 2025–2026, chúng tôi được gửi đến nhiều giáo xứ vùng Nha Trang với tư cách của những chủng sinh đang “học việc” trong môi trường mục vụ thực tế. Trước đó, đời sống của anh em chủ yếu gắn liền với không gian chủng viện: nhà nguyện, phòng học, những sinh hoạt nội bộ và đi mục vụ giáo xứ vào Chúa nhật. Khi bắt đầu đồng hành với hội Legio Mariae để tham gia những chuyến viếng thăm mục vụ, chúng tôi mới dần bước ra khỏi khuôn khổ quen thuộc ấy để đối diện với một thực tại rộng lớn và phức tạp hơn của đời sống người tín hữu.
Qua các chuyến công tác với hội viên Legio Mariae, chúng tôi được tiếp xúc với nhiều mảnh đời: những người già neo đơn, những bệnh nhân mang bệnh hiểm nghèo, những gia đình có hoàn cảnh khó khăn, các gia đình có đời sống đức tin nguội lạnh, các gia đình tân tòng, cũng như các gia đình thuộc tôn giáo bạn. Sự đa dạng ấy giúp chúng tôi nhận ra rằng đời sống đức tin của giáo dân không phải ai cũng như nhau, mỗi hoàn cảnh đều mang trong mình những thao thức rất riêng, đòi hỏi sự nhạy bén và tôn trọng trong cách tiếp cận mục vụ. Đặc biệt, khi thăm viếng những người cao tuổi, người neo đơn và các bệnh nhân nặng, chúng tôi cảm nhận sâu sắc sự mong manh của kiếp người. Tuổi già, bệnh tật và cô đơn làm lộ rõ giới hạn của thân phận con người, nhưng đồng thời cũng cho thấy sức mạnh âm thầm của niềm tin và hy vọng. Nơi những thân xác hao mòn vì thời gian và đau bệnh, vẫn hiện diện một khát vọng rất căn bản: được lắng nghe, được hiện diện cùng và được xác tín rằng mình không bị bỏ quên. Trong những khoảnh khắc ấy, chúng tôi nhận ra rằng giá trị của mục vụ không luôn nằm ở những lời nói hay hành động lớn lao. Đôi khi, chỉ một sự hiện diện thinh lặng, một cái nắm tay hay một lời cầu nguyện đơn sơ cũng đủ trở thành nguồn an ủi cho người đang đau khổ. Chính nơi sự cho đi âm thầm đó, chúng tôi cũng được đón nhận lại sự bình an nội tâm, và được nhắc nhớ rằng tình yêu Kitô giáo trước hết là tình yêu biết ở lại và đồng hành.
Những chuyến viếng thăm các gia đình đã mở ra nhiều điều khiến anh em chúng tôi thao thức. Đó là những căn nhà nhỏ trong các con hẻm, những gia đình đang chao đảo vì khủng hoảng hôn nhân, những con người mang trong mình nhiều vết thương tinh thần. Trước những hoàn cảnh ấy, chúng tôi cảm nghiệm rõ hơn linh đạo của Legio Mariae, vốn được đặt nền tảng trên biến cố Đức Maria lên đường thăm viếng bà Êlisabét. Giáo hội cũng được mời gọi mang cùng một nhịp bước ấy: đi không phải để kiểm tra hay phán xét, nhưng để hiện diện như dấu chỉ của sự quan tâm và lòng thương xót. Trong những cuộc gặp gỡ này, chúng tôi cũng ý thức rõ sự giới hạn của chính mình. Bao kiến thức thần học đã học đôi khi trở nên bất lực trước một con người cụ thể đang chới với giữa đổ vỡ. Chúng tôi không có những giải pháp nhanh chóng hay những lời khuyên cao siêu, mà chỉ có thể lắng nghe, cầu nguyện và xác tín rằng Giáo hội không bỏ rơi họ. Chính từ đó, chúng tôi hiểu rằng cốt lõi của sứ vụ mục tử không hệ tại ở khả năng giải quyết mọi vấn đề, nhưng ở sự trung thành hiện diện bên con người trong nỗi đau của họ.
Bên cạnh những hoàn cảnh cá nhân, các chuyến thăm viếng mục vụ còn đưa anh em chủng sinh chạm đến những biến cố lớn lao của xã hội, đặc biệt là hậu quả của cơn lũ lịch sử cuối tháng 11 năm 2025 tại các giáo xứ vùng ven phía Tây Nha Trang. Qua việc gặp gỡ và lắng nghe người dân, chúng tôi cảm nhận rõ những hệ lụy nặng nề mà thiên tai để lại: nhà cửa hư hỏng, sinh kế bấp bênh, đời sống kinh tế thiếu thốn, nhất là trong thời điểm cuối năm vốn đã nhiều lo toan. Những ánh mắt lo âu và những gương mặt ưu tư ấy không chỉ để lại trong anh em nhiều day dứt, mà còn mời gọi chúng tôi biết trân quý hơn những gì mình đang có và sống tinh thần trách nhiệm hơn trong hoàn cảnh của bản thân. Tuy nhiên, từ chính những đau thương ấy, chúng tôi cũng nhận ra một thực tại sâu xa hơn: niềm hy vọng. Trong nghịch cảnh, tinh thần liên đới của con người Việt Nam được khơi dậy mạnh mẽ. Nhiều cá nhân, tổ chức và cộng đoàn đã sẵn sàng hy sinh tiền bạc, công sức và thời gian để nâng đỡ những người gặp nạn. Nhờ đó, các nạn nhân không cảm thấy mình bị bỏ rơi hay cô đơn, nhưng được nâng đỡ để tiếp tục đứng lên. Từ những trải nghiệm này, mỗi người cảm nhận niềm hy vọng theo cách riêng. Người ngoại giáo xác tín rằng thần, Phật vẫn chở che; người Công giáo nhận ra rằng, ngay trong những hoàn cảnh bế tắc nhất, Thiên Chúa vẫn âm thầm đồng hành. Nhiều người còn đọc ra nơi các biến cố ấy một lời mời gọi hoán cải, thúc bách họ thay đổi đời sống và sắp xếp lại những ưu tiên căn bản. Qua đó, chúng tôi xác tín rằng Thiên Chúa vẫn đang nói với con người hôm nay qua chính những biến cố của thời đại.
Song song với việc thăm viếng, khi đồng hành với các hội viên Legio Mariae tại các giáo xứ, chúng tôi cảm nhận rõ vai trò âm thầm nhưng rất quan trọng của hội đoàn này trong đời sống mục vụ giáo xứ. Qua những chia sẻ chân thành, các hội viên bộc lộ nhiều thao thức và mong mỏi được nâng đỡ, được lắng nghe và được khích lệ từ phía các vị mục tử. Sự quan tâm và đồng hành của linh mục quản xứ chính là nguồn động viên lớn lao giúp họ kiên trì trong sứ vụ. Tuy nhiên, cũng có những thực tế khiến chúng tôi không khỏi trăn trở, khi công tác của Legio Mariae tại một số nơi chưa được nhìn nhận đúng mức hoặc chưa nhận được sự quan tâm thích đáng. Sự âm thầm phục vụ, nếu thiếu nâng đỡ, rất dễ dẫn đến mệt mỏi và chùn bước. Những trải nghiệm này trở thành bài học quan trọng cho sứ vụ tương lai của chúng tôi: các hội đoàn chính là cánh tay nối dài của linh mục, góp phần làm nên sức sống và sự năng động cho đời sống đức tin của giáo xứ.
Khép lại năm 2025 và nhìn lại những kinh nghiệm mục vụ với hội Legio Mariae, chúng tôi mang theo trong lòng một xác tín sâu xa: chính trong những thử thách và mong manh của phận người, Thiên Chúa vẫn đang âm thầm hiện diện và hoạt động. Công tác Legio Mariae giúp anh em chúng tôi học được bài học căn bản của đời sống mục tử: yêu thương không hệ tại ở những lời nói hoa mỹ, nhưng ở khả năng kiên nhẫn hiện diện, lắng nghe và đồng hành. Chính những con người bé nhỏ, đau khổ và âm thầm ấy đang dạy các chủng sinh chúng tôi cách yêu thương như Đức Kitô đã nêu gương: một tình yêu khiêm tốn, hiến mình và trung thành cho đến cùng.